Kỷ niệm Thánh Lễ Naw-ruz 174

Kính thưa Quý vị,

Hôm nay chúng ta họp mặt tại đây để kỷ niệm Thánh Lễ Naw-Ruz 174 còn gọi là Tết Baha’i. Trong niềm hân hoan của Ngày Mới, chúng ta hãy cùng nghiên cứu về ý nghĩa của Sự tiến bộ của linh hồn và Thế giới bên kia mà Giáo lý của Đức Baha’u’llah đã mặc khải cho nhân loại trong thời đại trưởng thành Ngày nay:


Sự tiến bộ của linh hồn

Mừng Tết Naw-ruzKhởi đầu việc chiêm ngưỡng về sự sống của tinh thần con người đến từ niềm suy tư về cái chết. Do đâu lý lẽ xuất hiện trong vũ trụ vật chất nơi con người trong khi thiên nhiên tự nó không có biểu hiện gì về năng lực này? Một khi đã xuất hiện, cái gì đã khiến người ta nghĩ rằng lương tri của con ngươi sẽ tự nhiên kết liễu? Và nếu tinh thần con người tiếp tục tồn tại, thì cuộc sống trên thế giới này có ý nghĩa gì?

Đức Baha’u’llah giải thích rằng loài người không thể hiểu sự sống sau thế giới vật chất này, và không ngôn ngữ nào có thể mô tả đầy đủ cuộc tồn sinh ở thế giới bên kia. Giáo lý của Ngài nêu ngắn gọn về sự bất diệt của linh hồn, về tính chất của thế giới sau cái chết, và về năng lực của linh hồn đạt tiến bộ trong thế giới tâm linh.

Việc nhìn nhận sự tồn tại liên tục đã đặt nền móng cho sự tiến bộ của con người và khơi lên khát vọng phát triển những đức tính tâm linh. Thế giới là nơi của sự cấu thành và tan rã, sự tiến bộ và suy thoái. Nhưng linh hồn là một nguyên tố phi vật chất, nó không bị tan rã và suy thoái. Trong khi những đặc tính vật chất nơi con người mất đi vào lúc chết, Đức Baha’u’llah giải thích rằng, nhân cách, lương tri và những đặc tính tâm linh tồn tại ở mức độ tinh khiết mà con người đã đạt được khi còn sống. Sự tiến bộ này ở thế giới sau sẽ là vô tận.

Mục đích sự sống trong thế giới vật chất là để chuẩn bị linh hồn cho sự tồn tại ở thế giới bên kia. Giống như bào thai phát triển mắt, tai và tứ chi cần thiết cho cuộc sống khi ra khỏi bụng mẹ, mỗi cá nhân trong thế giới này cũng phải chuẩn bị bằng cách phát triển những đặc tính tâm linh để có năng lực tiến bộ sau khi chết. Thế giới vật chất là thế giới đầy khó khăn và đau khổ. Việc ứng phó với những khó khăn này là một phần cố hữu của thực tại vật chất để cho những đặc tính tâm linh được hoàn thiện. Tuy nhiên, những năng lực lớn lao của tinh thần con người, qua hành động lựa chọn tự do, đã bị lạm dụng, hướng tới những mục đích ích kỷ, phàm tục, đó là nguyên do của điều ác ở trên đời này.

Giáo lý của Đức Baha’u’llah chỉ ra rằng thế giới vật chất là môi trường học tập để tìm hiểu thực thể tâm linh. Thế giới vật chất, mà ý thức loài người tiếp xúc dễ dàng, là phương tiện tượng trưng và ẩn dụ để giúp hiểu biết những nguyên lý của thực thể tâm linh. Sự hiểu biết những nguyên lý này lại được diễn đạt qua hành động trong thế giới

vật chất: sự tiến bộ tâm linh tùy vào điều kiện nỗ lực và phương tiện vật chất. Rốt lại chính sự hy sinh những đặc tính vật chất nơi bản chất con người giúp cho mỗi cá nhân đánh bóng tấm gương linh hồn và biểu hiện chân ngã tâm linh.

Thế giới bên kia

Sau cái chết thân xác, linh hồn con người vĩnh viễn rời khỏi thế giới vật chất, đi vào thế giới tinh thần, trong đó nó có thể tiến lên một cách chắc chắn. Bản chất thế giới tâm linh chủ yếu khác biệt và cao cả hơn cuộc sống trần tục tại đây.

—Đức Shoghi Effendi, Phát triển các Cộng đồng Đặc trưng Baha’i 18

….Linh hồn các trẻ em thuộc Vương quốc của Thượng Đế, sau khi lìa thân xác, vượt lên thế giới sự sống đời đời. Nhưng nếu các con hỏi về nơi chốn, các con hãy biết rằng thế giới sinh tồn chỉ là một thế giới, dù thứ bậc có khác nhau và tách biệt. Ví dụ: sự sống khoáng vật chiếm giữ vị trí khoáng vật, nhưng một vật khoáng hoàn toàn không biết gì về thế giới thực vật, và hẳn nhiên, bằng lưỡi nội tại nó phủ nhận thế giới thực vật. Cũng thế, thực vật không biết gì về thế giới động vật, hoàn toàn không chú ý và không biết gì về thế giới ấy, vì thứ bậc động vật cao hơn thứ bậc của thực vật, và thực vật bị ngăn che trước thế giới động vật và từ bên trong nó phủ nhận thế giới động vật – trong khi đó động vật, thực vật và khoáng vật cùng tồn tại trong một thế giới. Cũng theo cách ấy, động vật hoàn toàn không ý thức về năng lực trí tuệ của con người vốn lĩnh hội được những ý tưởng về vũ trụ và phát hiện các bí mật của tạo vật – cho nên một người sống ở phương đông có thể phác thảo kế hoạch và các sự sắp xếp khác cho phương tây; có thể khám phá những điều huyền nhiệm; dù sống ở châu Âu cũng có thể khám phá ra châu Mỹ; dù tồn tại trên mặt đất vẫn nắm bắt được thực thể bên trong các ngôi sao trên bầu trời. Nhờ năng lực khám phá vốn thuộc về tâm trí con người, năng lực này có thể lĩnh hội những ý tưởng phổ biến và trừu tượng, còn động vật thì hoàn toàn không biết gì, và hẳn nhiên phủ nhận sự tồn tại của loài người.

Cũng theo cách ấy, các cư dân của trái đất này hoàn toàn không biết gì về Vương quốc của Thượng Đế và phủ nhận sự tồn tại của thế giới ấy. Ví dụ, con người hỏi:”Vương quốc ở chỗ nào? Đấng Thượng Đế của Vương quốc ngự nơi đâu?” Những người này giống như khoáng vật và thực vật không biết tí gì về thế giới động vật và loài người. Thế giới khoáng vật và thực vật, thế giới động vật và con người, tất cả cùng sống với nhau trong thế giới sinh tồn này.

—Đức Abdul-Baha, Trích tuyển Thánh thư Đức Abdul-Baha, tr. 194

Con hỏi về sự sống đời đời và việc tiến vào Vương quốc của Thượng Đế. Sự diễn đạt bên ngoài được dùng để nói về Vương quốc là thiên đàng; nhưng đây chỉ là sự so sánh và đồng dạng, chứ không phải là thực thể hoặc sự thật, vì Vương quốc không phải là nơi chốn hữu hình; Vương quốc vượt khỏi không gian và thời gian. Đây là một thế giới tâm linh, một thế giới thiên thượng, và là trung tâm về Quyền Tối thượng của Thượng Đế; Vương quốc thoát khỏi thân xác và bất cứ cái gì thuộc thể, nó được thanh lọc và thoát khỏi những điều tưởng tượng của thế giới loài người. Bị giới hạn ở một nơi, đó là thuộc tính của thân xác chứ không phải của tinh thần. Không gian và thời gian vây quanh thân xác, chứ không phải quanh tâm trí và tinh thần. Hãy thấy rằng thân thể con người bị giới hạn trong một không gian hẹp; nó chỉ chiếm vài thước đất. Nhưng tinh thần và tâm trí con người vân du khắp các nước và các miền – thậm chí qua suốt không gian vô hạn của các cõi trời – vây bọc tất cả những gì tồn tại, và thực hiện được những khám phá trong các cõi trời cao cả và các miền xa vô tận. Đây là vì tinh thần không thuộc không gian; nó không có nơi chốn; và đối với tinh thần thì cõi đất và cõi trời chỉ là một. Bởi vì nó khám phá được cả hai. Nhưng thân thể thì bị giới hạn trong không gian và nó không biết được điều gì vượt ngoài không gian.

Vì sự sống có hai loại: sự sống của thân xác và sự sống của tinh thần. Sự sống của thân xác là sự sống vật chất, còn sự sống của tinh thần thì thể hịên sự tồn tại của Vương quốc, gồm có sự tiếp nhận Tinh thần Thượng Đế và được làm sinh động bằng hơi thở của Thánh Linh. Dù sự sống vật chất có tồn tại, nhưng đối với các bậc thánh triết nó hoàn toàn không hiện hữu và là cái chết tuyệt đối. Thế nên, con người tồn tại và tảng đá này cũng tồn tại, nhưng hãy xem sự khác biệt ra sao giữa sự tồn tại của con người và sự tồn tại của tảng đá! Dù tảng đá tồn tại, nhưng đối chiếu với sự hiện hữu của con người nó không hề hiện hữu.

Ý nghĩa của sự sống đời đời là ân huệ của Thánh Linh, như hoa nhận được ân huệ của mùa xuân với không khí và gió nhẹ. Hãy xem: đoá hoa này có sự sống ban đầu giống sự sống của khoáng vật; nhưng tới mùa xuân, với ân huệ của mây xuân, với sức nóng của mặt trời rực sáng, hoa đạt tới một sự sống khác có hương thơm, sự tinh tế và tươi tốt tột cùng. Sự sống ban đầu của hoa, so với sự sống về sau, chỉ là cái chết.

Ý nghĩa về sự sống của Vương quốc là sự sống của tinh thần, sự sống vĩnh cửu, và rằng sự sống ấy thoát khỏi không gian, giống như tinh thần con người không có nơi chốn. Nếu các con quan sát thân thể, các con sẽ không thay một vị trí hoặc một chỗ đặc biệt cho tinh thần, vì nó không hề có nơi chốn; nó là phi vật chất. Tinh thần có sự liên hệ với thân thể giống như sự liên hệ của mặt trời với tấm gương. Mặt trời không ở trong tấm gương, nhưng nó có sự liên hệ với tấm gương.

Cũng theo cách ấy, thế giới Vương quốc vượt khỏi mọi sự nhận biết của mắt hoặc các giác quan khác – như thính giác, khứu giác, vị giác hoặc xúc giác. Tâm trí ở nơi con người, ta nhận biết sự tồn tại của nó – hỏi nó ở đâu trong con người? Nếu ta quan sát thân thể bằng mắt, bằng tai hoặc bằng các giác quan khác, ta sẽ không thấy nó; dù vậy nó vẫn hiện hữu. Thế nên, tâm trí không có nơi chốn, nhưng nó kết nối với bộ não. Vương quốc cũng như thế. Cũng theo cách ấy tình yêu không có nơi chốn nhưng có liên hệ với con tim; Vương quốc cũng không có nơi chốn, nhưng có liên hệ với con người. Việc tiến vào Vương quốc là thông qua tình yêu của Thượng Đế, qua sự dứt bỏ, qua sự khiết bạch và thánh thiện, qua sự chân thật, trong sạch, kiên định, trung tín và hy sinh cuộc sống.

—Đức Abdul-Baha, Một số Câu hỏi đã được Giải đáp, tr. 242


Chân thành cảm ơn sự lắng nghe.