Phần II. Nguyên tác bằng tiếng Ba-tư

Nhân danh Đấng Hùng biện,
Đấng Uy mãnh Chí Tôn

1.- HỠI NHỮNG AI CÓ TRÍ TUỆ ĐỂ HIỂU VÀ CÓ TAI ĐỂ NGHE!
Đây là lời tâm tình đầu tiên của Đấng Kính yêu: Hỡi chim họa mi siêu linh! Hãy chỉ đậu ở vườn hoa tinh thần. Hỡi sứ giả thông tuệ (Solomon) của tình yêu! Đừng tìm nơi nghỉ ngơi nào khác hơn là tịnh thất (sheba) của người yêu quí. Hỡi chim phụng hoàng bất tử! Hãy chỉ đậu trên đỉnh non trung thành. Nơi đó là nhà của ngươi, nếu ngươi tung cánh tâm hồn bay bổng lên cõi vô tận và tìm đạt đến mục đích của ngươi.

2.- HỠI CON CỦA TINH THẦN!
Chim thì tìm về nơi tổ ấm; còn chim họa mi thì khao khát hương sắc của hoa hường. Chỉ có những tâm hồn con người, những con chim thỏa mãn với cát bụi phù du, là lang thang xa tổ ấm vĩnh cửu của chúng, và tìm về chỗ cát lầm của sự vô tâm mà bỏ mất ánh vinh quang của sự Hiện diện thiêng liêng. Ôi! Thật là lạ lùng và đáng thương hại; bởi chỉ tham một ly rượu nhỏ mọn mà chúng lánh xa những đại dương vĩ đại của Đấng Tối cao và phải xa cách chân trời rực rỡ tuyệt đối.

3.- HỠI NGƯỜI THÂN HỮU!
Trong vườn tâm hồn của ngươi, hãy chỉ trồng hoa hường thương yêu, và chớ để sẩy con chim họa mi của thiện cảm và ao ước. Hãy bảo trọng tình bạn của người chính trực và tránh kẻ vô tín.

4.- HỠI CON CỦA SỰ CÔNG BẰNG!
Người si tình còn biết đi về đâu ngoại trừ về nơi quê hương của người yêu? Và có kẻ tìm kiếm nào có thể thấy an nhàn ngoài điều mà họ ước muốn? Đối với người chân thành, hội ngộ là sống và biệt ly là chết. Lòng họ nôn nao, tâm họ mất an tịnh. Họ dám liều chết trăm ngàn lần để băng mình đến với ngươi yêu.

5.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Sự thực, Ta bảo cho ngươi hay: kẻ mê muội nhất là kẻ hay bàn phiếm và tìm cách vượt quá huynh đệ mình. Này, hỡi các anh em! Hãy nâng cao phẩm giá mình bằng hành động, đừng bằng lời nói.

6.- HỠI CON CỦA CÕI PHÀM!
Hãy biết rằng, sự thực, tâm hồn nào còn vương vấn ganh tị, dù là chút ít, cũng không bao giờ vào được thiên đàng vĩnh cửu của Ta, và sẽ không bao giờ thưởng thức được những hương vị ngọt ngào thiêng liêng tỏa ra từ cõi thánh thiện của Ta.

7.- HỠI CON CỦA TÌNH YÊU!
Ngươi chỉ còn gang tấc là đến đỉnh vinh quang và đến cây tình yêu thiên thượng. Hãy bước thêm một bước để đặt chân lên cõi bất tử và bước vào đỉnh trường tồn. Rồi hãy lắng nghe những điều đã được khải truyền qua ngòi bút vinh quang.

8.- HỠI CON CỦA VINH QUANG!
Hãy nhanh chân trên đường đi thiêng liêng và bước vào cõi trời thông cảm với Ta. Hãy tẩy sạch tâm hồn ngươi bằng dầu bóng tinh thần và hãy bước vào triều đường của Đấng Tối cao.

9.- HỠI ẢO ẢNH PHÙ DU!
Hãy bước qua khỏi những hạ tầng nghi hoặc mà leo lên đỉnh quang vinh của sự chân xác. Hãy mở con mắt chân lý, để chiêm ngưỡng Vẻ đẹp thiêng liêng và ca tụng: “Lạy Thượng Đế, Ngài là Đấng Hóa công toàn thiện nhất.”

10.- HỠI CON CỦA DỤC VỌNG!
Hãy lắng nghe điều này: con mắt trần tục không khi nào nhận thức được vẻ đẹp vĩnh cửu, và tâm hồn khô héo chỉ thưởng thức được cỏ úa hoa tàn mà thôi. Bởi lẽ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.

11.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Hãy nhắm mắt lại, mới chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của Ta; hãy bịt tai lại, mới nghe được âm thanh dịu dàng của Ta; hãy trút sạch khỏi trí tuệ ngươi tất cả mọi điều đã học, để được san sẻ kiến thức của Ta; hãy chịu thanh bần rồi ngươi sẽ hưởng một phần vô tận trong đại dương tài sản vĩnh cửu của Ta. Nghĩa là chỉ nhắm mắt lại đừng nhìn gì ngoài vẻ đẹp của Ta; bịt tai lại để đừng nghe gì ngoài lời nói của Ta; trút sạch mọi hiểu biết trừ sự hiểu biết về Ta; có thế thì với một nhãn quang sáng suốt, một tâm hồn trong sạch, một thính giác linh mẫn, ngươi có thể bước vào triều đường thánh thiện của Ta.

12.- HỠI NGƯỜI CÓ HAI THỊ GIÁC!
Hãy nhắm một mắt và mở con kia. Nhắm một mắt đừng nhìn trần thế, và mở con kia để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Đấng Kính yêu.

13.- HỠI CON CÁI CỦA TA!
Ta sợ rằng, nếu không được nghe điệu hòa âm của con thiên điểu, các ngươi sẽ rơi chìm vào bóng tối âm u của địa ngục, và nếu không được thưởng thức vẻ đẹp của bông hường, các ngươi sẽ trở thành nước và đất.

14.- HỠI CÁC THÂN HỮU!
Đừng bỏ cái đẹp vĩnh cửu để chạy theo cái đẹp phù du, và đừng lưu luyến cỏi trần tạm bợ này.

15.- HỠI CON CỦA TINH THẦN!
Một ngày kia chim họa mi thiêng liêng sẽ không còn giải thích những huyền nhiệm sâu kín nữa, và tất cả các ngươi sẽ không còn được nghe khúc thiên nhạc và tiếng gọi của Đấng Tối cao.

16.- HỠI TINH HOA CỦA SỰ VÔ TÂM!
Muôn ngàn ngôn ngữ siêu linh được phát biểu qua một lời nói và muôn ngàn huyền nhiệm bí ẩn được phát hiện trong một âm điệu du dương. Nhưng than ôi, chẳng có tai nào muốn nghe, chẳng có tâm hồn nào muốn hiểu.

17.- HỠI CÁC ĐỒNG CHÍ!
Các cửa vào cõi vô cùng đều mở ngỏ và cư thất của người yêu được trang hoàng với máu của người thân yêu. Nhưng tất cả đều đứng ngoài thành thị thiêng liêng này, ngoại trừ một số ít, và ngay trong số nầy, rất ít đã có một con tim thanh khiết và một tâm hồn thánh thiện.

18.- HỠI THIÊN THẦN NƠI THIÊN ĐƯỜNG CAO CẢ!
Hãy tuyên bố cho đoàn con vững lòng tin biết rằng: trong những cõi thánh thiện, bên cạnh thiên đường, một thượng uyển mới đã xuất hiện; bản dân của cõi trời tối thượng và thiên thần bất tử nơi thiên đường cao cả cùng dạo quanh trong đó. Vậy, các ngươi hãy cố gắng để đạt tới địa vị đó, và khám phá những huyền nhiệm của tình yêu trên các cành hoa gió lộng và những bí ẩn của sự khôn ngoan thiêng liêng và hoàn thiện trong các quả bất hoại. Rực rỡ thay ánh mắt của những kẻ đã bước vào nghỉ ngơi nơi đó!

19.- HỠI CÁC THÂN HỮU CỦA TA!
Các bạn đã quên chăng buổi bình minh chân thực và rực rỡ ấy, khi trong cảnh trí thiêng liêng đó, các bạn tề tựu trước mặt Ta, dưới bóng tàn cây sinh tồn trong thiên đường vinh quang? Các bạn đã sửng sốt khi nghe Ta nói lên ba tiếng tối thiêng liêng: Hỡi các bạn! Đừng chuộng ý chí của bạn hơn Ý chí của Ta; đừng ham muốn điều gì mà Ta không muốn các bạn có; và chớ đến gần Ta với tâm hồn khô héo, ô uế vì thèm khát và tham vọng trần tục. Nếu các bạn biết thanh lọc tâm hồn, thì giờ đây các bạn đã nhớ lại nơi đó và cảnh trí xung quanh, và chân lý lời nói của Ta đã được các bạn thức ngộ rõ ràng.

Nơi hàng thứ tám trong đoạn văn thiêng liêng nhất của Bản Thiên mệnh thứ năm, Ngài phán:

20.- HỠI CÁC NGƯỜI NẰM TỢ CHẾT TRÊN GỐI NỆM VÔ TÂM!
Bao thế kỷ đã trôi qua, và cuộc đời quí báu của các ngươi đã gần chấm dứt; mà không một luồng hơi tinh khiết nào từ các ngươi bay đến nơi triều đường thánh thiện của Ta. Các ngươi đắm chìm trong biển vọng tín, mà miệng vẫn chủ trương một tín ngưỡng chân chính duy nhất. Các ngươi đã mến yêu người mà Ta tởm ghét, và kẻ thù của Ta thì các ngươi kết bạn bè. Đã vậy các ngươi còn huênh hoang tự tại, mà không ý thức rằng quả đất của Ta đã chán ngấy các ngươi và mọi vật trên đó đều lánh mặt các ngươi. Thực sự, nếu các ngươi mở mắt mà nhìn, các ngươi đã lựa chọn muôn ngàn đau khổ thay vì sự vui sướng đó và thà chọn cái chết hơn là sống cuộc đời như thế.

21.- HỠI HÌNH THỨC BIẾN ĐỘNG CỦA CÁT BỤI!
Ta muốn cùng ngươi thông cảm, nhưng ngươi không đặt tin tưởng vào Ta. Lưỡi gươm phản loạn của ngươi đã đốn ngã cây hy vọng của ngươi. Lúc nào Ta cũng gần ngươi, mà ngươi thì luôn luôn xa Ta. Ta chọn cho ngươi áng vinh quang bất diệt, nhưng ngươi đã chọn cho mình sự nhục nhã vô biên. Nhưng còn kịp đấy, ngươi hãy quay lại và đừng bỏ mất cơ hội.

22.- HỠI CON CỦA DỤC VỌNG!
Người trí giả và kẻ khôn ngoan đã cố gắng trong bao năm, nhưng vô ích, để tới trước Đấng Toàn vinh; suốt đời họ đã tìm Ngài, nhưng chẳng bao giờ được chiêm ngưỡng thánh nhan diễm lệ của Ngài. Còn ngươi, chẳng chút nhọc nhằn, ngươi đã đạt tới đích, và chẳng phải tìm tòi, ngươi đã gặp đối tượng của sự ước vọng của ngươi. Tuy nhiên, màn tự thân vẫn còn che kín ngươi, khiến mắt ngươi không chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của Đấng Kính yêu, và tay ngươi không chạm đến tà áo của Ngài được. Có mắt thì ngươi hãy nhìn và ngạc nhiên.

23.- HỠI DÂN CƯ CỦA THÀNH THỊ YÊU ĐƯƠNG!
Những trận cuồng phong ác độc đã thổi dồn dập vào ngọn đèn bất diệt, và vẻ đẹp của chàng Thanh niên thiêng liêng bị che khuất sau tấm màn cát bụi âm u. Đấng Quân vương tối thượng của tình yêu bị uy hiếp bởi quần chúng bạo ngược và chim Bồ câu thiêng liêng ngã gục dưới móng vuốt của loài cú. Quần tiên nơi thánh thất vinh quang và Hội đồng tối thượng đều xót xa ta thán, trong khi các ngươi nhởn nhơ trong cõi vô tâm và tưởng mình là bạn chân chính. Vô ích thay là ảo tưởng của các ngươi!

24.- HỠI BỌN NGƯỜI NGU MÀ TỰ PHỤ LÀ KHÔN!
Tại sao các ngươi ngụy trang làm kẻ chăn chiên, khi thực sự các ngươi đã trở thành lang sói sát hại đàn cừu của Ta? Các ngươi tựa hồ ngôi sao mai, mọc trước buổi bình minh; nó trông sáng chói nhưng đánh lạc hướng những đoàn bộ hành trong thành thị của Ta và dẫn họ vào đường diệt vong.

25.- HỠI BỌN NGƯỜI CÓ VẺ HIỀN LƯƠNG NHƯNG BẢN CHẤT ĐÊ HÈN!
Các ngươi tợ như nước trong mà đắng, thoạt nhìn thấy trong suốt như pha lê, nhưng khi qua tay Đấng Kiểm phẩm thiêng liêng, thì chẳng một giọt nào được chấp nhận. Thực vậy, ánh sáng mặt trời rọi trên cát bụi và trên tấm gương thì như nhau, nhưng sự phản chiếu thì khác nhau một trời một vực, như ngôi sao khác với quả đất; phải, sự cách biệt thật là vô lượng!

26.- HỠI NGƯỜI BẠN GIẢ DỐI!
Hãy suy nghĩ một chút. Có bao giờ ngươi nghe nói bạn và thù cùng ở chung trong một tâm hồn? Vậy thì hãy đuổi kẻ lạ mặt đi, để cho Người Bạn được trở về nhà.

27.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Ta đã tạo cho ngươi tất cả những gì ở trên trời và dưới đất, trừ ra tâm hồn con người, mà Ta dành làm thánh thất cho vẻ đẹp và sự quang vinh của Ta; nhưng ngươi đã đem nơi trú ngụ của Ta cho người khác. Và mỗi khi sự biểu hiện của Thánh linh Ta tìm về tịnh xá của Ngài, và gặp nơi đó một kẻ khác, lạ mặt, Ngài đã phải vội vàng tìm đến thánh thất của Đấng Kính yêu. Dù vậy, Ta vẫn giấu giếm điều bí ẩn của ngươi và không muốn ngươi phải hổ thẹn.

28.- HỠI BẢN CHẤT CỦA DỤC VỌNG!
Nhiều buổi bình minh, Ta đã từ cõi vô biên xuống nơi trú ngụ của ngươi và thấy ngươi trên giường thoải mái đang đon đả với những người khác Ta. Thấy thế, Ta liền như ánh chớp tâm linh, trở về cõi trời vinh quang và không tiết lộ điều đó với Quần hội thiêng liêng.

29.- HỠI CON CỦA ĐỘ LƯỢNG!
Từ chất liệu vô dụng của hư không, với cát bụi do Ta tấu tập, Ta đã làm cho ngươi hiện hình, và để đào luyện ngươi Ta đã tạo nên mỗi nguyên tử hiện hữu và tinh hoa của mọi tạo vật. Cho nên trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã dành sẵn cho ngươi hai dòng sữa tinh bạch, đôi mắt để chăm nom ngươi, và những con tim để yêu mến ngươi. Ta nuôi dưỡng ngươi bằng từ ái, che chở ngươi dưới ân quang của Ta, và gìn giữ ngươi bằng tinh hoa lòng khoan dung đại độ của Ta. Làm vậy, Ta chỉ nhằm mục đích sao cho ngươi đạt đến thiên đường vĩnh cửu và trở nên xứng đáng với ân huệ vô hình của Ta. Nhưng ngươi vẫn cứ vô tâm, và khi trưởng thành, ngươi vẫn hững hờ với ân huệ của Ta, và bận tâm với những vọng tưởng biếng lười; cho đến nỗi ngươi đã quên tất cả, và rời xa ngưỡng cửa của Người Bạn để đến ở dưới mái nhà của kẻ thù Ta.

30.- HỠI NÔ LỆ CỦA TRẦN GIAN!
Nhiều buổi bình minh, luồng ân phong của Ta đã thổi đến ngươi và thấy ngươi đang ngủ mê trên giường vô tâm; gió đã than thở vì trạng huống của ngươi và đã quay trở về.

31.- HỠI CON CỦA TRÁI ĐẤT!
Nếu ngươi muốn được Ta, thì đừng tìm ai khác Ta; nếu ngươi muốn được ngắm vẻ đẹp của Ta, hãy nhắm mắt đừng nhìn trần thế này. Vì Ý chí của Ta và ý chí của ai khác ngòai Ta, như lửa và nước, không thể ở chung trong một tâm hồn.

32.- HỠI NGƯỜI BẠN CHƯA QUEN!
Bàn tay uy lực của Ta đốt sáng ngọn lửa tâm hồn của ngươi; đừng thổi tắt nó với những cơn gió chướng của vị kỷ và đam mê. Người lương y chữa lành mọi bệnh tật cho ngươi, là sự tưởng nhớ đến Ta; đừng quên điều đó. Hãy coi tình yêu của Ta như một kho tàng quí báu và bảo trọng nó như tròng mắt và mạng sống của ngươi.

33.- HỠI NGƯỜI ANH EM CỦA TA!
Hãy lắng nghe những lời dịu ngọt và êm đềm thốt ra từ linh khẩu của Ta, và hãy uống nơi môi ngọt ngào của Ta dòng nước thánh thiện huyền nhiệm. Hãy gieo những hạt giống thông tuệ thiêng liêng của Ta vào đất tinh khiết của tâm hồn ngươi, và tưới chúng bằng nước tín thực, để bông thơm tri thức và thông tuệ của Ta được mọc lên mơn mởn tươi xanh trong thánh khu của tâm hồn ngươi.

34.- HỠI DÂN CƯ CỦA THIÊN ĐƯỜNG TA!
Bàn tay nhân ái của Ta đã trồng cây thân ái bằng hữu của các ngươi trong ngự uyển thiêng liêng của thiên đường và tưới nó bằng huệ vũ của Ta; bây giờ cây đã đơm quả, hãy cố gắng bảo vệ nó và đừng để cho lửa dục vọng và đam mê làm cho nó héo khô.

35.- HỠI CÁC THÂN HỮU CỦA TA!
Hãy tắt ngọn đèn lầm lỗi đi, và thắp lên trong tâm hồn các ngươi cây đuốc dẫn đường thiêng liêng bất diệt. Vì chẳng bao lâu nữa, trước sự hiện diện của Đấng Chí tôn, những vị kiểm phẩm của nhân loại sẽ không chấp nhận gì ngoài đức hạnh thanh cao và hành vi tinh thuần thánh thiện.

36.- HỠI CON CỦA CỦA CÁT BỤI!
Khôn ngoan là những kẻ nói khi có người nghe, như kẻ bồi tửu chỉ nâng ly khi gặp người đòi uống, và như người yêu chỉ thổ lộ tâm tình khi ngắm vẻ kiều diễm của ý trung nhân. Vậy cho nên ngươi hãy gieo hạt giống thông tuệ và tri thức vào đất tinh khiết của tâm hồn và chôn dấu cho đến ngày bông thơm của sự thông tuệ thiêng liêng nảy nở lên từ tâm hồn, chứ không phải từ bùn lầy uế tạp.

Nơi hàng thứ nhất của Bản Thiên mệnh, có đoạn thi ca sau đây, được dấu kín trong Tịnh đài nơi Thánh đường của Thượng Đế.

37.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Đừng vì những vật phù du mà bỏ thiên đường vĩnh cửu, và đừng xa lánh lãnh vực thiêng liêng để theo dục vọng phàm trần. Đó là dòng sông bất diệt chảy tuôn từ mạch của ngọn bút từ bi; tốt phước cho những ai uống nước ấy.

38.- HỠI CON CỦA TINH THẦN!
Hãy phá lồng son nơi hạ giới mà bay vút lên vòm trời thiêng liêng, như chim phụng của tình yêu. Hãy xa lìa tự ngã, và đầy lòng từ bi, đến nghỉ ngơi trong cõi trời thánh thiện.

39.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Đừng thỏa mãn vì được một ngày thảnh thơi ngắn ngủi và đừng từ chối sự an nhàn vĩnh cửu. Đừng đánh đổi cái vườn hoa vui sướng bất tận để lấy đống cát bụi của thế giới hữu hoại. Hãy thoát ra khỏi lao xá của ngươi và vượt lên cánh đồng huy hoàng nơi thượng giới, và từ chiếc lồng của cuộc sống phù du, hãy tung cánh bay lên thiên đường của miền vô tận.

40.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Hãy thoát khỏi những dàm buộc của thế gian và thả tâm hồn ngươi khỏi nhà giam tự ngã. Hãy nắm lấy cơ hội, kẻo nó sẽ không bao giờ trở lại với ngươi.

41.- HỠI CON CỦA NỮ TỲ TA!
Nếu ngươi đã chiêm ngưỡng cõi bất diệt, ngươi sẽ cố sức từ bỏ trần thế phù du này. Nhưng che giấu thế giới kia và phơi bày thế giới này, là cả một huyền nhiệm mà chỉ những tâm hồn trong sạch mới có thể thức ngộ.

42.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Hãy lọc tâm hồn ngươi cho sạch mọi tà niệm, và khi đã diệt được mầm ganh ghét, hãy bước vào nơi triều đường thánh thiện.

43.- HỠI CÁC THÂN HỮU CỦA TA!
Các ngươi hãy rõi theo đường lối hài lòng của Người Bạn, và hãy biết rằng sự hài lòng của Ngài nằm trong sự thích thú của tạo vật. Nghĩa là không ai được vô nhà bạn mình nếu không được bạn vui lòng, hoặc sử dụng tài sản của bạn, hoặc làm theo ý mình mà không chiều ý bạn, hoặc cho mình là hơn bạn bất cứ trên phương diện nào. Hãy suy gẫm điều đó, hỡi những người có lương tri!

44.- HỠI NGƯỜI BẠN CỦA NGAI VÀNG TA!
Đừng nghe lời ác, đừng nhìn việc ác, đừng hèn hạ, đừng than khóc. Chớ thốt ra lời ác, để khỏi nghe kẻ khác dùng lời ác độc nói với ngươi, chớ phóng đại lỗi lầm của người khác để cho lỗi lầm của ngươi khỏi bị người phóng đại. Đừng trù ai bị tủi nhục, để cho sự tủi hỗ của ngươi khỏi bị phơi bày. Rồi với một tâm tư trong sạch, một linh hồn thanh thản, những tư tưởng cao thượng, và một bản chất thánh thiện, ngươi hãy sống siêu thoát trong chuỗi ngày của cuộc đời ngươi, nó còn ngắn ngủi hơn là một giây lát phù du, và ngươi sẽ sung sướng từ bỏ cái hình hài phàm tục để trở về cõi thiên đường huyền nhiệm và an nghỉ vĩnh viễn trong cõi miên trường.

45.- KHỐN THAY! KHỐN THAY! HỠI NHỮNG AI ĐAM MÊ TRẦN DỤC!
Như ánh chớp, các ngươi đã vụt thoáng qua Đấng Kính yêu và đã nuôi tâm hồn với những ảo vọng quỉ mị. Các ngươi phủ phục trước không tưởng của mình mà các ngươi gọi là chân lý. Các ngươi chú mục nhìn gai mà tưởng đó là hoa đẹp. Các ngươi không hít một không khí nào trong sạch và không một ngọn gió giải thoát nào thổi dậy từ cánh đồng tâm hồn các ngươi. Các ngươi đã tung theo gió những lời khuyên răn ưu ái của Đấng Kính yêu và đã xóa sạch chúng trong tâm khảm các ngươi. Như những con thú dữ, các ngươi quay cuồng giữa những đồng cỏ của dục vọng và đam mê.

46.- HỠI CÁC ANH EM TRÊN ĐỒ LỘ!
Tại sao các ngươi xao lãng kỷ niệm của Đấng Kính yêu và xa lánh sự hiện diện thánh thiện của Ngài? Tinh hoa diễm lệ ngự trị trên ngai vàng vinh quang, dưới mái tử điện siêu tuyệt, vậy mà các ngươi cứ mãi nhởn nhơ tranh biện. Mùi hương thánh thiện đang tỏa lên thơm ngát và ngọn gió từ ái đang thổi lên, nhưng các ngươi đã bị đau thương trầm trọng và không còn thụ hưởng được nữa. Khốn thay cho các ngươi và cho những ai đi cùng đường và theo dõi bước chân của các ngươi!

47.- HỠI CON CÁI CỦA THAM VỌNG!
Hãy cởi bỏ cái lối kiêu xa và dẹp hết các nghi thức cao ngạo.

Hàng thứ ba, trong những giới răn thiêng liêng nhất được giáng bút trong Bản Thiên mệnh Hồng ngọc, bởi Đấng Vô hình, có mặc khải thi ca sau đây:

48.- HỠI ANH EM!
Các ngươi hãy nhường nhịn lẫn nhau và đừng nặng tình với thế giới trần tục. Đừng tự kiêu trong danh dự, và đừng xấu hỗ trong cơn thất thế. Này! Ta đã tạo sinh tất cả từ cát bụi và Ta sẽ lại trả tất cả về cát bụi.

49.- HỠI CON CÁI CỦA CÁT BỤI!
Hãy nói lại cho kẻ giàu sang biết tiếng than khóc giữa đêm trường của những người nghèo khó, kẻo nữa sự vô tình của họ sẽ dắt họ vào đường tiêu diệt, và họ sẽ bị cất phần trên Cây Hạnh phúc. Nhơn từ và đại lượng là bản sắc của Ta; tốt phước cho ai biết sửa mình theo phẩm hạnh của Ta.

50.- HỠI TINH HOA CỦA ĐAM MÊ!
Đừng nuôi tham vọng và hãy tri túc; vì người tham hám bao giờ cũng thiếu thốn và kẻ tri túc bao giờ cũng được mến yêu và khen ngợi.

51.- HỠI CON CỦA NGƯỜI TỲ NỮ TA!
Đừng băn khoăn trong cảnh nghèo khổ, cũng đừng tự phụ trong khi được giàu sang; vì nghèo đó rồi giàu đó, và giàu qua thì nghèo lại đến theo. Ân huệ kỳ diệu nhất là sự thiếu thốn mọi thứ ngoại trừ Thượng Đế; đừng xem thường điều đó, bởi chung cuộc nó sẽ làm cho ngươi trở nên giàu sang trong Thượng Đế, và rồi ngươi sẽ thức ngộ ý nghĩa của lời phán: “Thực sự, các ngươi là những kẻ nghèo”, và câu nói thiêng liêng: “Thượng Đế là Đấng tuyệt đối giàu sang” sẽ hiển hiện huy hoàng, như ánh bình minh chân thực, nơi chân trời của tâm hồn người tình lang, và ngự trị an toàn trên ngai vàng của sự phú quí.

52.- HỠI CON CÁI CỦA XAO LÃNG VÀ ĐAM MÊ!
Các ngươi đã rước địch thủ của Ta vào nhà Ta và đã đuổi bạn Ta, vì các ngươi đã ấp ủ tình yêu với kẻ khác Ta trong lòng các ngươi. Hãy nghe lời Đấng Thân hữu và quay trở về thiên đường của Ngài. Các người thế hữu, ra tuồng thân thiết với nhau, kỳ tình chỉ vì tư lợi; còn Đấng Thân hữu chân chính thì vẫn yêu và còn yêu các ngươi, vì các ngươi mà thôi; thực ra, Ngài đã chịu biết bao thống khổ để dắt dìu các ngươi. Đừng phản bội một người Bạn như thế, mà phải chạy gấp đi tìm Ngài. Đó là lời nói chân thực và trung thành, quang minh như nhật nguyệt, chói ngời nơi chân trời giáng bút của Đấng Chúa tể bất khả danh. Hãy nghiêng tai mà nghe Lời của Thượng Đế, là Đấng Phù trì, Đấng Tự hữu.

53.- HỠI CÁC NGƯỜI CAO NGẠO VỚI SỰ PHÚ QUÍ PHÙ DU!
Các ngươi phải biết rằng, thực sự, giàu sang là một cái hàng rào vững chãi giữa kẻ đi tìm và ước vọng của y, giữa tình quân và ý trung nhân. Chẳng được mấy kẻ phú quí vào đến nơi triều ngự của Ngài, hoặc đến nơi thành thị của sự hài lòng và nhẫn nại. Tốt phước thay cho ai, tuy giàu sang, mà không bị của cải của mình cản trở vào cõi vĩnh cửu và hưởng thụ tài sản bất diệt. Nguyện bởi Danh Tối Đại! Danh vọng quang vinh của người giàu như thế sẽ làm rạng rỡ quần tiên trên thượng giới, chẳng khác nào vừng thái dương chiếu sáng nhân dân trên địa cầu!

54.- HỠI NHỮNG KẺ GIÀU SANG TRÊN QUẢ ĐẤT!
Những kẻ nghèo sống giữa các ngươi là thác sản của Ta; hãy gìn giữ lấy, và đừng chỉ lo chu toàn mỗi một sự an vui của các ngươi mà thôi.

55.- HỠI CON CỦA ĐAM MÊ!
Hãy gột rửa ngươi cho sạch mọi ô uế của sự giàu sang, và hãy bước vào cõi nghèo khó với một tâm hồn thanh thản, để có thể uống ly rượu trường sinh bất tử nơi nguồn giải thoát.

56.- HỠI CON TA!
Kết bạn với kẻ vô tín chỉ làm thêm đau khổ, kết bạn với người chính trực gột rửa hết han rĩ cho tâm hồn. Ai muốn cảm thông với Thượng Đế, thì hãy giao du với những kẻ được Ngài yêu, và ai muốn nghe lời dạy của Thượng Đế, thì hãy lắng nghe lời thuyết giảng từ các Đấng Sứ giả của Ngài.

57.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Hãy đề phòng! Đừng đi với kẻ vô tín, đừng bao giờ kết thân với họ, bởi vì giao du với họ là biến ánh hào quang trong tâm hồn thành lửa dữ của địa ngục.

58.- HỠI CON CỦA NGƯỜI TỲ NỮ TA!
Nếu ngươi muốn được hưởng ân huệ của Đấng Thánh Linh, thì hãy làm bạn với người chính trực, bởi họ đã được tự tay Người Bồi tửu bất tử ban cho rượu trường sinh vĩnh cửu, và khác nào ánh bình minh bất nhiễm, họ đánh thức và làm sáng ngời tâm hồn kẻ chết.

59.- HỠI NHỮNG KẺ VÔ TÂM!
Đừng tưởng rằng những bí ẩn của tâm hồn đều được giữ kín đáo; trái lại, phải biết rằng chúng đều được khắc bằng đại tự và công khai phơi bày trước sự Hiện diện thiêng liêng.

60.- HỠI CÁC THÂN HỮU!
Ta nói thực, bất cứ điều gì các ngươi phong kín trong tâm hồn, đều hiển lộ công khai đối với Ta, và rõ rệt như ban ngày; và nếu Ta không tiết lộ, đó là do ân huệ và đại lượng của Ta, chứ chẳng phải các ngươi xứng đáng được vậy đâu.

61.- HỠI CON CỦA LOÀI NGƯỜI!
Ta đã rưới một giọt móc của bể cả từ ái vô tận của Ta lên nhân dân thế giới, nhưng chẳng thấy ai đón nhận, bởi vì ai ai cũng lánh xa chén Tiên tửu thiêng liêng để tìm một thứ rượu cặn uế tạp, và hài lòng với cái chung phàm thô lậu, đã từ bỏ chiếc ngọc trản chứa đựng vẻ đẹp bất diệt. Tệ hại thay những gì làm cho họ thỏa mãn.

62.- HỠI CON CỦA CÁT BỤI!
Đừng nhìn ngơ trước chén ngự tửu vô song của Đấng Kính Yêu bất diệt, và đừng chú mục vào thứ rượu cặn uế tạp của phàm trần. Hãy nhận lấy nơi tay Người Bồi tửu thiêng liêng chén sinh tồn vĩnh cửu, rồi ngươi sẽ trở nên thông tuệ tuyệt vời và có thể nghe thấu tiếng gọi siêu linh từ cõi thực tại vô hình vọng đến. Hãy khóc lớn đi, hỡi những người ít cao vọng! Tại sao các ngươi từ chối chén rượu thiêng liêng bất tử của Ta để chọn một thứ trọc thủy vô vị?

63.- HỠI CÁC DÂN TỘC TRÊN THẾ GIỚI!
Hãy biết rõ ràng một tai họa bất ngờ đang theo dõi các ngươi và một hình phạt nặng nề đang chờ đợi các ngươi. Đừng tưởng rằng những hành vi tội lỗi của các ngươi đã phạm, đều được xóa sạch trước mắt Ta. Này! Tất cả hành động của các ngươi, ngòi bút của Ta đã ghi khắc minh bạch bằng đại tự trên các Ngọc bản.

64.- HỠI NHỮNG KẺ ÁP BỨC TRÊN QUẢ ĐẤT!
Hãy ngừng tay áp bức, bởi Ta nhất quyết không tha thứ một sự bất công nào của con người. Đó là chiếu mệnh mà Ta đã ban hành trên Ngọc bản bất diệt và được kiểm chứng bằng quả ấn vinh quang của Ta.

65.- HỠI NHỮNG KẺ PHẢN LOẠN!
Lòng bao dung của Ta đã làm cho các ngươi phấn khởi, và sự nhẫn nại vô biên của Ta khiến các ngươi trở nên vô tâm, đến nỗi các ngươi dám cưỡi con cuồng mã đam mê phóng đại vào những con đường nguy hiểm dẫn đến diệt vong. Các ngươi tưởng rằng Ta vô tâm, hay không biết rõ sao chứ?

66.- HỠI CÁC NGƯỜI DI CƯ!
Lưỡi được tạo ra để xưng danh Ta, đừng làm ô uế nó bằng những lời vu khống. Nếu ngọn lửa tự thân khống chế ngươi, thì hãy nhớ đến những lỗi lầm của mình và đừng nghĩ đến những lầm lỗi của chúng sinh Ta, vì mỗi người tự biết mình hơn là biết kẻ khác.

67.- HỠI CON CÁI CỦA ẢO TƯỞNG!
Hãy biết rằng khi bình minh huy hoàng chói rạng trên chân trời của sự thánh thiện vĩnh cửu, tất cả những âm mưu ác độc và mọi hành vi trong bóng tối đều sẽ phơi bày trần truồng và rõ rệt trước các dân tộc trên thế giới.

68.- HỠI CỎ DẠI MỌC LÊN TỪ CÁT BỤI!
Tại sao những bàn tay ô uế của ngươi lại không sờ vào áo của ngươi trước và tại sao, với một tâm hồn hoen ố bởi dục vọng và đam mê, ngươi lại tìm đến gần Ta và vào nơi cõi thiêng liêng của Ta? Xa, các ngươi còn xa lắc những gì các ngươi khát vọng!

69.- HỠI CON CÁI CỦA ADAM!
Những lời hiền thiện thuần tính và những hành vi lương hảo đều vượt lên cõi trời vinh quang. Hãy cố gắng gột rửa hành vi của các ngươi cho sạch lớp bụi ích kỷ và dối trá, rồi đến tìm ân huệ nơi chốn triều ngự vinh quang. Bởi lẽ, chẳng bao lâu nữa, trước sự hiện diện thiêng liêng của Đấng Chí tôn, các vị kiểm phẩm của nhân loại chỉ chấp nhận phẩm hạnh tuyệt đối thanh cao và hành vi tinh thuần thánh thiện. Đó là sự khôn ngoan và sự huyền nhiệm thiêng liêng, chói lọi như một vừng thái dương trên chân trời của Ý chí Thượng Đế. Tốt phước cho ai biết hướng về đó.

70.- HỠI CON CÁI CỦA KHOÁI LẠC!
Cõi sống thật là thú vị nếu các ngươi biết vào đó; vùng trời vĩnh cửu thật là vinh quang, nếu các ngươi vượt qua được thế giới phàm tục; sự nhập hóa thánh thiện thật là mê ly, nếu các ngươi uống cạn chén siêu linh được ban từ bàn tay của Người Thanh niên thiêng liêng. Nếu các ngươi đạt tới trạng thái đó, các ngươi sẽ được thoát khỏi vòng diệt vong, khỏi cảnh lao lực và tội lỗi.

71.- HỠI CÁC THÂN HỮU CỦA TA!
Hãy nhớ đến bản minh ước mà các ngươi đã ký kết với Ta trên núi Paran, tọa lạc trong khuông viên huy hoàng của thánh thất Zaman. Ta đã nhờ sự chứng minh của Đại hội Quần tiên trên thượng giới và thiên thần trong cõi bất diệt; nhưng giờ đây, Ta chẳng thấy một ai tôn trọng minh ước ấy. Hẳn là sự kiêu hãnh và sự phản loạn đã xóa nó trong tâm hồn các ngươi và không còn lưu lại một vết tích nào nữa. Nhưng dẫu biết điều đó, Ta vẫn chờ đợi và đã không tiết lộ.

72.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Ngươi như một thanh gươm được chế luyện tinh tế và dấu kín trong vỏ bao; giá trị ẩn tàng của nó, đến người thợ đúc chuyên môn cũng không tường tận. Vậy ngươi hãy ra khỏi cái bao vị kỷ và dục vọng để cho giá trị của ngươi được chói lọi và hiển nhiên trước mắt mọi người.

73.- HỠI NGƯỜI THÂN HỮU CỦA TA!
Ngươi là vầng thái dương trên vòm trời thánh thiện của Ta, đừng để cho sự ô uế của trần gian che khuất ánh huy hoàng của ngươi. Hãy xé tấm màn vô tri đi, để ngươi thoát ra khỏi những đám mây mù mà xuất hiện rực rỡ và khoác lên mọi vật lớp áo sinh tồn.

74.- HỠI CON CÁI CỦA KHOE KHOANG!
Vì một thế giới phù du, các ngươi đã bỏ cõi bất diệt của Ta và đã tự trang sức với bộ đồng phục màu sắc xinh tươi của trần thế, mà các ngươi lấy làm hãnh diện. Này! Ta sẽ thu tất cả vào dưới lớp cát bụi một màu, và sẽ hủy hết các màu sắc khác biệt đó, trừ ra những kẻ đã biết lựa chọn màu sắc của Ta, là màu sắc đã được tẩy sạch thành vô sắc.

75.- HỠI CON CÁI CỦA XAO LÃNG!
Đừng luyến mê của cải phàm tục và đừng tìm thú vui nơi đó. Các ngươi chẳng khác gì con chim vô tư lự, và đầy lòng tin, ca hót trên cành, cho đến khi thình lình tử thần xú ác quăng nó xuống cát bụi: Thế là tiêu tan âm điệu du dương, thể sắc xinh đẹp và không còn dấu tích gì lưu lại nữa. Bởi thế, hãy coi chừng, hỡi những kẻ nô lệ của dục vọng!

76.- HỠI CON CỦA NGƯỜI TỲ NỮ TA!
Xưa nay, sự giáo hóa được thực hiện bằng lời nói; từ đây, nó sẽ được thực hiện bằng hành vi. Ai ai cũng phải có những hành vi tinh thuần và thánh thiện, bởi vì lời nói thì ai cũng nói được, nhưng những hành vi như thế là bản sắc của những người Ta yêu mà thôi. Ngươi hãy đem hết tâm hồn và tinh thần mà cố gắng làm cho mình nổi bật lên bằng hành động. Đó là lời khuyên dạy của Ta trong Ngọc bản thiêng liêng và rực rỡ này.

77.- HỠI CON CỦA CÔNG BẰNG!
Trong mùa u ám, sắc đẹp của Bản thể bất diệt, từ đỉnh trung thành màu bích ngọc, đã trở về Sadratu’l-Muntaha, và than khóc lâm ly, khiến Hội đồng quần tiên nơi thượng giới và các thiên thần trên thiên thượng đều ngậm ngùi than thở. Lúc đó có tiếng hỏi: Sao mà khóc than? Ngài bèn đáp: Ta vâng mệnh chờ trên đồi trung tín, nhưng không nghe mùi hương trung thành nào từ nhân gian tỏa đến. Rồi Ta vâng mệnh trở về, Ta nhìn, và kìa: Một đàn bồ câu thiêng liêng bị cấu xé dưới nanh vuốt của những con phàm khuyễn. Lúc ấy, Ngọc nữ kiều diễm huy hoàng của thượng giới vội vàng bước ra khỏi nơi cung cấm huyền linh và hỏi tên đàn bồ câu ấy. Mỗi tên đều được xướng lên, trừ ra một. Và khi có lời yêu cầu, thì chữ đầu tiên được nói ra. Tức thì, thần tiên trong thiên cung đều rời khỏi tử điện vinh quang. Khi đọc đến chữ thứ hai, tất cả đều phủ phục trên cát bụi. Bấy giờ, một lệnh được truyền ra từ nơi thánh vi nghiêm mật: “Chừng ấy thôi, và đừng thêm nữa.” Sự thực, Ta chứng minh cho những gì họ đã và đang làm.

78.- HỠI CON CỦA NGƯỜI TỲ NỮ TA!
Hãy uống nơi dòng nước huyền nhiệm thiêng liêng chảy ra từ cửa Thần khẩu Đấng Từ bi, và nơi nguồn Thánh ngôn của Thượng Đế, hãy chiêm ngưỡng ánh huy hoàng của vầng Thái dương thông tuệ, xuất hiện khỏi mây mù. Hãy gieo hạt giống khôn ngoan thiêng liêng của Ta vào mảnh đất tinh khiết của tâm hồn và tưới bằng nước tín thực, để cho bông hoa tri thức và thông tuệ được nẩy nở xinh tươi nơi thánh khu của cõi lòng.

79.- HỠI CON CỦA DỤC VỌNG!
Ngươi còn bay bổng bao lâu trong cõi dục vọng? Ta ban cho ngươi đôi cánh, để ngươi vượt lên cõi thánh thiện huyền nhiệm, chẳng phải để ngươi vân du trong vùng ảo tưởng quỷ mị. Ta cũng ban cho ngươi chiếc lược, là để cho ngươi chải áng tóc huyền của Ta, chẳng phải để dùng cào xé cuống họng Ta.

80.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Các ngươi là cây trong thượng uyển của Ta, các ngươi phải sinh quả ngon và kỳ quí, để cho chính các ngươi và mọi người khác cùng chung hưởng. Bởi thế ai ai cũng phải làm việc, vì đó là bí quyết để giàu sang, biết chăng hỡi những kẻ thông minh! Bởi vì kết quả tùy nơi phương tiện và ân huệ của Thượng Đế sẽ đầy đủ cho các ngươi. Cây mà không sinh quả thì xưa nay và ngày sau chỉ dùng chụm lửa mà thôi.

81.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Hèn hạ nhất trên trần gian là ngươi không tạo sinh gì hết. Những kẻ như thế phải kể như đã chết rồi; hơn thế nữa, trước mắt Thượng Đế, người chết còn có giá trị hơn là những tâm hồn lười biếng và vô dụng ấy.

82.- HỠI NGƯỜI TÔI TỚ CỦA TA!
Những người có giá trị nhất là những người làm việc mà tạo ra sự nghiệp và biết chi tiêu cho bản thân và phóng tài hóa cho người đồng loại mình trong tình yêu Thượng Đế, Đấng Chúa tể muôn loài.

Vị Tân nương tinh thần diễm tuyệt, từng che mặt dưới tấm mạng ngôn ngữ, nay nhờ lòng từ ái và ân quang thiêng liêng của Thượng Đế, đã được cho xuất hiện rực rỡ như ánh hào quang huy hoàng tỏa ra từ vẻ đẹp của Đấng Kính yêu. Hỡi các bạn! Ta chứng cho rằng ân huệ thật là thâm trọng, lý luận thật là chính xác, bằng cứ thật là rõ ràng và chân lý được minh định. Bây giờ các ngươi hãy cho thấy những cố gắng của các ngươi trên đường giải thoát đem lại được gì. Như vậy là ân huệ thiêng liêng đã được ban tứ cho các ngươi và cho tất cả những ai ở trên trời và dưới đất. Tất cả lời ca ngợi xin dâng lên Thượng Đế, Đấng Chúa tể của vũ trụ!

Nội dung

Phần I. Nguyên tác bằng tiếng Á-rập

Phần II. Nguyên tác bằng tiếng Ba Tư

Tải về sách: Ẩn Ngôn của Đức Baha’u'llah (.doc)